Em bước đến [Em] như vệt sáng xé trời [G] đêm
Chạm vào rồi [D] anh chẳng biết mình là ai
Dẫu biết chẳng [Bm] thể yên bình
Vẫn lao theo như kẻ mù cứ [Em] bước.
Ánh mắt em [G] sâu như vực hút lấy anh
Mỗi lần nhìn [D] cả thế giới như mờ đi
Chỉ một lần [Bm] em đứng cạnh
Anh chẳng giữ nổi trái tim [Em] này.
Anh không thấy đớn [Em] đau khi em đến gần
Chẳng biết đúng [C] sai chỉ muốn ôm chặt
Dẫu biết yêu [Am] em là điều ngu dại
Nhưng trái tim chẳng [Bm] thể nào rời xa.
Anh đánh mất tất [Em] cả khi em chạm tới
Lý trí cuốn [C] trôi theo nhịp em [D] trao
Dù có thiêu [Am] đốt anh... [B7] thiêu đốt anh
Anh [C] vẫn muốn yêu thêm một linh [Em] hồn.
Anh từng hứa [Em] sẽ không quay lại nơi
Nơi khiến trái [D] tim mình vụn từng mảnh nhỏ
Nhưng em như [Bm] mùi đêm say
Càng cố quên lại càng tìm [Em] đến.
Em như cơn [G] gió hoang chẳng ai giữ [D] nổi
Một lần [C] chạm là cuốn anh vào cơn [G] mê
Nụ cười [Am] em... hóa thành [D] lửa
Đốt anh [C] giữa ngàn [D] lối chẳng đường quay [Em] lại.
Cả [G] thế giới mờ dần [D] đi
[C] Khi tiếng thở em sát [G] bên
Có [Am] thế anh đã lạc [D] mất
Nhưng [C] trái tim [D] vẫn lao [Em] vào.
Không còn thấy đớn [Em] đau khi em sát lại
Cả đúng [C] sai giờ tan theo khói mờ
Dù biết yêu [Am] em là điều không thể
Anh vẫn chẳng thể [Bm] buông em rời xa.
Anh đánh mất bản [Em] ngã khi tay em kéo
Mọi lý trí [C] rơi vỡ theo ánh [D] nhìn
Dù em đốt [Am] cháy anh... [Bm] đốt trụi anh
Anh [C] vẫn muốn cháy [Bm] thêm một lần [Em] nữa.
[Em] Có lẽ anh lạc giữa [C] cơn say và yêu [D] thương
Có lẽ em chẳng biết [G] trái tim này đã mỏi [Em] mệt
Dù mai em rời [Am] đi mang theo cả mặt [B7] trời
Anh vẫn sẽ nhớ khoảnh khắc [C] anh...
Chẳng còn là chính [D] mình...
Vì [Em] em...
Vì [C] em...
Vẫn [Am] cháy... [Bm]
Dù chỉ còn tàn than trong [Em] anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!