Ta ngồi [Dm] đây... ly còn nguyên vị
Khói thuốc [C] cay... như lúc em quay [Dm] đi
Ngoài [Bb] kia người ta đang yêu nhau
Còn ta học cách [Am] quên... trong đau [Dm] sầu.
Đêm rơi [Dm] chậm... như giọt sương trên tay
Không ướt áo... mà thấm cả [C] đời
Ta biết [Am] nhớ là điều vô ích
Nhưng [Gm] tim vẫn ngoan cố... không [Dm] nghe.
Ta không [Dm] say... để mà vui
Ta say cho lòng bớt tỉnh vì tỉnh rồi mới [C] thấy
Mình... chẳng còn [Dm] ai.
Thôi thì [Dm] uống... cạn một mình
Cho đêm đừng gọi tên ta
[C] Nếu mai này còn thức dậy
[Am] Xin... đừng nhắc ta là ai. [Dm]
Có những [Dm] điều không gọi là đau
Chỉ là quen rồi... không buồn khóc
Có những [C] người từng rất thân
Giờ gặp [Am] lại... coi như người xa [Dm] lạ.
Ta đã từng tin vào giấc mơ
Tin một lần... nghĩ là mãi mãi
Đến khi [C] mất, ta mới hiểu
Niềm tin... cũng [Am] biết phản bội [Dm] ta.
Ta không [Bb] say để quên
Ta say cho lòng bớt [Dm] nhớ
Vì càng cố không nghĩ [C] tới
Tên em... lại càng hằn sâu [Dm] hơn.
Thôi thì [Dm] uống cạn một mình
Cho môi đắng làm tê nỗi đau
Nếu ngoài [C] kia người còn chút xót thương
[Am] Xin... đừng nhớ tới ta.
Có lúc [Dm] ta chợt tỉnh ra
Giữa ly rượu chưa kịp cạn
Hóa ra [C] điều làm ta đau nhất
Là vẫn mong [Bb] chờ... dù biết là không [Dm] thể.
Nếu một [Dm] ngày ta không còn say
Chắc cũng chẳng còn chi để nhớ
Thôi thì đêm [C] nay ta cho phép ta
Yếu [Bb] đuối... một [Am] lần... để trút hết nỗi [Dm] sầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!