Tone chủ Ebm; Capo ngăn 1
Intro: [Dm][Gm][C][F][Dm][Gm][A][Dm]
Verse 1
Đêm còn treo trên vai những cao ốc sáng [Gm] đèn
Một bóng người lặng lẽ gom [C] khoảng trống đi [F] qua
Chai va chạm [Dm] nhau - tiếng kim loại khô [Gm] khốc
Như nhặt [Am] lại âm thanh của ngày đã [Dm] rơi
Họ sống bằng những thứ người khác bỏ [Gm] đi
Những [C] vật còn giữ hơi tay ai [F] đó
Ánh [Dm] đèn soi qua lớp thuỷ tinh lạnh [Gm] ngắt
Xa hoa bên [Am] cạnh - một bước chân [Dm] mòn
Chorus 1
Không ai nhận ra, họ đang đi trên [Gm] phố
Như một bóng [C] đen đứng lệch ánh [F] đèn
Thành phố [Dm] mở ra ngàn ô cửa [Gm] sáng
Không có ô nào [Am] cưu mang thân hao [Dm] gầy
Họ mang đi những gì thế gian vứt [Gm] lại
Giữ cho [C] đêm im lặng trôi [F] nhanh
Bao nhiêu vội [Dm] vã giữa phố xa [Gm] hoa
Có những cuộc [Am] đời chưa từng bước [Dm] lên
[Dm][Gm][C][F][Dm][Gm][Am][Dm]
Verse 2
Tôi trông theo một bóng dáng trôi [Gm] dài
Giữa ngàn ánh [C] sáng không rõ mặt [F] người
Đêm buông [Dm] chậm sau từng tiếng vỏ [Gm] chai
Mang theo cả im [Am] lặng vào chiếc xe [Dm] câm
Phố kéo dài dưới hàng đèn [Gm] nghiêng
Đêm [C] khép mình qua những ô cửa tối [F] màu
Mặt đường [Dm] ôm một vệt âm thanh [Gm] mỏng
Rồi trả [Am] lại khoảng trống cho đêm [Dm] im
Chorus 2
Dưới ánh đèn, một thân người lặng [Gm] lẽ
Gom từng âm [C] thanh rơi giữa đêm [F] đen
Thành phố sáng [Dm] lên bằng ngàn giấc [Gm] mộng
Một người đi [Am] qua, nhưng không thuộc nơi [Dm] đây
Họ mang đi những gì thế gian vứt [Gm] lại
Dưới ánh [C] đèn, thân người trong bóng [F] tối
Giữa bao [Dm] nhiêu thứ xa hoa phố [Gm] thị
Có những cuộc [Am] đời tan biến trong [Dm] đêm
[Dm][Gm][C][F][Dm][Gm][Am][Dm]
Outro
Không dấu chân nào giữ ai nơi [Gm] đây
Chỉ [C] có đêm và tiếng kim loại [F] rơi
Thành phố [Dm] trong giấc mộng sáng [Gm] đèn
Có một phận [Am] người đi qua - mang theo … phần đời lãng [Dm] quên.
[Dm][Gm][C][F][Dm][Gm][Am][Dm]
Đêm mở ra sau lưng những ô cửa còn sáng, và đâu đó trên mặt đường,
có người đang nhặt lại những âm thanh của ngày vừa đánh rơi.
Từng lon rỗng khẽ chạm nhau, từng khoảng lặng được gom vào chiếc xe câm,
như thể họ đang thu dọn phần im lặng mà thế giới bỏ quên.
Tôi ngồi lại, nhìn theo bóng lưng ấy đi dần ra khỏi vùng sáng, và chợt hiểu
- có những con người không thuộc về nơi này. Và có lẽ, tôi cũng vậy.
Giữa phố đêm, họ hiện ra như một bóng đen đứng lệch ánh đèn
- không biến mất, nhưng cũng không thực sự được nhìn thấy.
Cảm xúc này là một lời kể nhỏ, dành cho những phận người vẫn tồn tại
trong phần tối của thành phố, lặng lẽ gom lại những gì không còn ai giữ.
Melbourne đêm 15/02/2026
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!