Intro: [Em][F#7][B7]-[Em][Am]-[Em]-[F#7][G]-[F#7][B7][Em]-[Am][Em]
1. Mỗi lần ta giận [Em] dỗi, anh [F#7] nhận lỗi riêng [B7] mình
Để [Em] mi không lệ [Am] rơi, chỉ cần thấy em [Em] vui
Thì ngàn lời xin [F#7] lỗi, anh [C] vẫn nhận [B7] lỗi thôi
2. Mỗi lần ta hẹn [Em] ước, em [F#7] thường hỏi anh [B7] rằng
Dù [Em] mai sau thành [Am] đôi, vẫn giận dỗi không [Em] thôi
Thì dù ai có [F#7] lỗi, anh [B7] có nhận [Em] lỗi không? [Am][Em][B7]
ĐK: Nhưng [C] nay anh đâu còn cơ [G] hội để [Em] xin lỗi em [G] lần nữa
[Am] Vì mẹ cha em đã [C] hứa gả em nơi [G] sang giàu
[Em] Giây phút cuối gặp [Am] nhau, em nói lời xin [G] lỗi
Nước mắt em rơi [F#7] hoài ướt [B7] cả bờ [Em] vai anh [Am][Em]
3. Cuối cùng ai nhận [Em] lỗi, duyên [F#7] cũng dở dang [B7] rồi
Nhìn [Em] em trong ngày [Am] vui mà nước mắt tuôn [Em] rơi
Nợ nhau lời xin [F#7] lỗi kiếp [B7] này rồi [Em] người ơi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!