1. Chẳng [Em] có cơn mưa nào rơi mãi
Chẳng [Bm7] có nỗi buồn nào chẳng phai
[C] Sao người ta [D] cứ đau hoài đau [Em] hoài.
Chẳng [Em] có cô đơn nào không dứt
Chỉ [Bm] có giấc mơ là không thật
Hãy [Am7] sống cho hiện tại, [Bm7] đừng mơ người không [Em] xứng.
2. Tương [Em] lai ra sao là do mình
Yêu [Bm7] ai thương ai là do mình
Đừng theo [Am7] đuổi những điều
Ngay cả chính mình không [B7] chắc.
ĐK:
Ngẩn ngơ [Em] giữa ngân hà chẳng làm ta [Bm7] tốt hơn đâu mà
Bình minh [Am7] đến rồi đi đâu [D] ai có thể giữ [G] lấy
Rồi một khi đánh [Em] mất mới hay trân quý những [Bm7] điều lâu nay
Tưởng đơn [Am7] giản nhưng [Bm7] chẳng ai nhìn [Em] thấy.
Ngẩn ngơ [Em] giữa ngân hà chẳng làm ta [Bm7] tốt hơn đâu mà
Để tìm [Am7] thấy bình yên có [D] khi đánh đổi nhiều [G] thứ
Rồi một khi đã [Em] muốn yêu ai suy tính những [Bm7] chuyện tương lai
Hãy chân [Am7] thành [Bm7] khi ở bên người [Em] ấy,
2. Tương [Em] lai ra sao là do mình
Yêu [Bm7] ai thương ai là do mình
Đừng theo [Am7] đuổi những điều
Ngay cả chính mình không [B7] chắc.
ĐK:
Ngẩn ngơ [Em] giữa ngân hà chẳng làm ta [Bm7] tốt hơn đâu mà
Bình minh [Am7] đến rồi đi đâu [D] ai có thể giữ [G] lấy
Rồi một khi đánh [Em] mất mới hay trân quý những [Bm7] điều lâu nay
Tưởng đơn [Am7] giản nhưng [Bm7] chẳng ai nhìn [Em] thấy.
Ngẩn ngơ [Em] giữa ngân hà chẳng làm ta [Bm7] tốt hơn đâu mà
Để tìm [Am7] thấy bình yên có [D] khi đánh đổi nhiều [G] thứ
Rồi một khi đã [Em] muốn yêu ai suy tính những [Bm7] chuyện tương lai
Hãy chân [Am7] thành [Bm7] khi ở bên người [Em] ấy,
Hãy chân [Am7] thành khi ở [Bm7] bên người [Em] ấy,
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!