1. Chiều buông [Bbm] xuống con đường xưa lặng [Ebm] im
Gió mang [Ab] theo kỷ niệm đã ngủ [Db] quên
Ngày em [Ebm] đến tim anh như nắng [Bbm] ấm
Giờ chỉ [F] còn lạnh giá giữa màn [Bbm] đêm
Anh đã [Ebm] cố giữ [F] em trong từng giấc [Bbm] mơ
Nhưng bàn [Ebm] tay ấy giờ xa quá [F] rồi
ĐK: Mình lạc mất nhau [Bbm] rồi… giữa dòng đời vội [Ebm] vã
Yêu thương hôm [Ab] nào giờ hóa xa [Db] lạ
Anh gọi tên [Ebm] em trong vô vọng đêm [Bbm] dài
Mà sao chỉ [Cm7b5] nghe tiếng [F] tim mình vỡ [Bbm] hai
Mình từng hứa bên [Bbm] nhau đến hết cuộc [Ebm] đời
Sao giờ [Ab] đây mỗi người một phương [Db] trời
Nếu có [Ebm] thể quay lại phút ban [Bbm] đầu
Anh vẫn chọn yêu [Cm7b5] em… dù [F] biết sẽ [Bbm] đau
2. Bóng em [Bbm] vẫn trong tim chưa thể [Ebm] xóa
Dẫu lý [Ab] trí nói nên quên đi [Db] thôi
Từng câu [Ebm] nói, từng ánh mắt ngày [Bbm] đó
Vẫn làm [Cm7b5] anh nghẹn [F] ngào chẳng thể [Bbm] nguôi
Anh đã [Ebm] sai hay [F] do ta không hợp [Bbm] nhau
Mà để yêu [Ebm] thương trôi về nơi rất [F] xa
ĐK: Mình lạc mất nhau [Bbm] rồi… giữa dòng đời vội [Ebm] vã
Yêu thương hôm [Ab] nào giờ hóa xa [Db] lạ
Anh gọi tên [Ebm] em trong vô vọng đêm [Bbm] dài
Mà sao chỉ [Cm7b5] nghe tiếng [F] tim mình vỡ [Bbm] hai
Nếu [Bbm] một ngày em quay về nơi [Ebm] đây
Liệu tim [Ab] anh có còn như lúc [Db] này
Hay cũng [Ebm] đã học cách quên em [Bbm] rồi
Nhưng thật [Cm7b5] ra… anh vẫn [F] chưa thể [Bbm] buông
CODA: Mình lạc mất nhau [Bbm] rồi… chẳng thể nào giữ [Ebm] lấy
Nước mắt [Ab] rơi ngược vào trong đắng [Db] cay
Anh cố quên [Ebm] em nhưng càng nhớ [Bbm] thêm
Một người từng [Cm7b5] là cả thế [F] giới của [Bbm] anh
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!