1. [Dm] Buông đi những hơn thua tự [Am] mình sống chẳng cậy nhờ
Bình [Bb] tâm giữa [C] vạn chuyện ồn [F] ào
[Dm] Dẫu nghe cũng bỏ ngoài tai [Am] không giải thích
Dèm [Gm] pha rồi [Am] cũng đến lượt [Dm] ta.
2. [Dm] Tam sao thất bản chẳng [Am] màng đến đúng sai
Một [Bb] người diễn [C] đến vài [F] vai
[Dm] Ghét nhau dẫu tốt trái [Am] ấu vẫn thấy tròn
Chẳng [Gm] ai hoàn [Am] hảo trên cõi [Dm] đời.
ĐK:
[Dm] Khi mặt nạ rơi xuống mới biết [Am] ai thật lòng
[Bb] Khi không còn lợi [C] ích chẳng thấy [F] ai quan tâm
[Bb] Dẫu đời có cay nghiệt lòng vẫn [Am] tin những người
Ở lại [Gm] giữa bão [Am] giông chẳng rời [Dm] đi.
[Dm] Khi mặt nạ rơi xuống mới biết [Am] ai chân thành
[Bb] Khi không còn lợi [C] ích mới hiểu [F] được tình thân
[Dm] Những ai còn ở lại là phước [Am] của chính mình
Hãy trân [Gm] trọng giữ [Am] mãi trong [Dm] lòng.
2. [Dm] Tam sao thất bản chẳng [Am] màng đến đúng sai
Một [Bb] người diễn [C] đến vài [F] vai
[Dm] Ghét nhau dẫu tốt trái [Am] ấu vẫn thấy tròn
Chẳng [Gm] ai hoàn [Am] hảo trên cõi [Dm] đời.
ĐK:
[Dm] Khi mặt nạ rơi xuống mới biết [Am] ai thật lòng
[Bb] Khi không còn lợi [C] ích chẳng thấy [F] ai quan tâm
[Bb] Dẫu đời có cay nghiệt lòng vẫn [Am] tin những người
Ở lại [Gm] giữa bão [Am] giông chẳng rời [Dm] đi.
[Dm] Khi mặt nạ rơi xuống mới biết [Am] ai chân thành
[Bb] Khi không còn lợi [C] ích mới hiểu [F] được tình thân
[Dm] Những ai còn ở lại là phước [Am] của chính mình
Hãy trân [Gm] trọng giữ [Am] mãi trong [Dm] lòng.
ĐK:
[Dm] Khi mặt nạ rơi xuống mới biết [Am] ai thật lòng
[Bb] Khi không còn lợi [C] ích chẳng thấy [F] ai quan tâm
[Bb] Dẫu đời có cay nghiệt lòng vẫn [Am] tin những người
Ở lại [Gm] giữa bão [Am] giông chẳng rời [Dm] đi.
[Dm] Khi mặt nạ rơi xuống mới biết [Am] ai chân thành
[Bb] Khi không còn lợi [C] ích mới hiểu [F] được tình thân
[Dm] Những ai còn ở lại là phước [Am] của chính mình
Hãy trân [Gm] trọng giữ [Am] mãi trong [Dm] lòng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!