Intro: [Dm][F]-[Gm][Dm]-[C][Dm]-[C][A7][Dm]-[C][Dm]
Trên tháp [Dm] chuông gió đông rơi [F] lá
Một bóng [Bb] người đứng lặng trước đêm [Dm] mưa
Nén hương [Am] cũ cháy dang dở [Dm] nữa
Như đoạn [C] tình chưa kịp nói đã [Am] tan [A7]
Phật ở nơi [Dm] cao nhìn ta qua hồng [F] trần
Thấu hết chuyện [Bb] đời mà chẳng nói được [Dm] duyên
Người đứng dưới [C] hiên áo lụa bay trong [Dm] gió
Một ánh [Am] nhìn hóa kiếp lỡ nhân [Dm] gian
Lòng muốn xuống [F] núi nhưng lời nguyện đã [Dm] ký
Tay muốn giữ [Bb] người mà [C] nghiệp dẫn chia [F] ly
Bến nước năm [Am] nào nay chẳng còn ai [Dm] ngóng
Tiếng chuông [Bb] chùa rơi [Am] giữa cõi vô [Dm] vi [C][Dm]
Vì sao kiếp [Dm] này ta không thể giữ [F] nhau
Vì sao gặp [Gm] rồi lại hóa thành [Dm] nỗi đau
Dẫu nguyện chắp [C] tay cầu Phật một lần [Bb] nữa
Người vẫn [C] xa như hoa [Am] rụng cuối [Dm] mùa sầu
Nước mắt [C] rơi chẳng đổi nổi mệnh [Dm] duyên
Gió cuối [bb] chiều thổi [C] tắt một lời [F] nguyền
Đã hẹn kiếp [Am] này mà tình vừa chớm [bb] nở
Lại hóa [Am] thành muôn thuở chẳng [Dm] gọi tên [C][Dm][Dm][F]-[Bb][Dm]-[C][Dm]-[C][Am]
Đêm núi [Dm] vắng bóng trăng chia [F] nửa
Soi dáng [Bb] người từng bước rẽ sang [Dm] ngang
Chuỗi hạt [F] rơi vỡ tan trên nền [Dm] đá
Như tấm [C] lòng không thể giữ bình [Am] an
Bông sen [Dm] úa rung bên bờ giếng [F] cũ
Ánh đèn [Bb] tàn thấp thoáng giữa đêm [Dm] sâu
Ta hỏi [C] Phật vì sao đời ngang [Dm] trái
Phật đáp [Am] rằng duyên mỏng chẳng bên [Dm] nhau
Dẫu đã [Dm] lỡ kiếp này không chung [F] lối
Lòng con [Gm] người như nguyệt sáng [Dm] mây trôi
Nếu còn [C] gặp xin một lần nhìn [Bb] lại
Để biết [C] rằng ta [Am] đã yêu hết [Dm] đời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!