1. Hạnh [Dm] phúc ơi dư dả không?
Cho mượn xài [Am] chơi, cho lòng hết chơi vơi
Chẳng cần [Gm] ai nhớ [C] ai
Chỉ cần mệt [F] mỏi hai trái tim vỗ về lấy nhau
Hạnh [Dm] phúc ơi dư dả không?
Có nhờ được [Am] không, cho lòng hết trông mong
Có những yêu [Gm] thương chẳng thể gọi [Am] tên
Cũng chẳng thể [Dm] quên.
2. Hạnh [Bb] phúc rong chơi nhiều ngày
Tìm được sự thoải [F] mái nhưng lòng trống trải
Hạnh [Gm] phúc đi vay thì tương [C] lai, có ai ở [F] lại
[Bb] Trái tim yêu vừa đủ chẳng cần sở [F] hữu nhưng vô tình bất hữu
Chúng [Gm] ta như những ngôi [Am] sao vô tình thấy [Dm] nhau.
ĐK:
Trong bóng [Dm] tối chúng ta là những ngón [Am] tay
Vùng vẫy để không ai [Bb] thấy hay [C] chúng ta đã nồng [F] cháy
Nàng lại gần như [Dm] thế, u mê quên hết lối [Am] về
Như hai kẻ [Gm] lạ biết nhau quá [Am] nhiều nhưng chẳng dám [Dm] yêu.
Hai ngọn [Dm] nến bùng cháy ở trong bóng [Am] đêm
Xua đi một màu đen [Bb] tối để ta [C] thấy đôi môi rõ [F] hơn
Cả hai mệt [Bb] mỏi trong mối quan [C] hệ
Thật tệ hạnh [Am] phúc ta đã đi [Dm] vay
Vay nốt lần [Bb] này, lần cuối cuộc [Am] đời ở lại được [Dm] không?
3. Hạnh [Bb] phúc rong chơi nhiều ngày
Tìm được sự thoải [F] mái nhưng lòng trống trãi
Hạnh [Gm] phúc đi vay thì [Am] tương lai có ai ở [Dm] lại
Chẳng cần sở [Bb] hữu nhưng vô tình bất [F] hữu
Trái tim yêu dại [Gm] khờ ta cứ [Am] cuốn lấy nhau đêm [Dm] ngày.
ĐK:
Trong bóng [Dm] tối chúng ta là những ngón [Am] tay
Vùng vẫy để không ai [Bb] thấy hay [C] chúng ta đã nồng [F] cháy
Nàng lại gần như [Dm] thế, u mê quên hết lối [Am] về
Như hai kẻ [Gm] lạ biết nhau quá [Am] nhiều nhưng chẳng dám [Dm] yêu.
Hai ngọn [Dm] nến bùng cháy ở trong bóng [Am] đêm
Xua đi một màu đen [Bb] tối để ta [C] thấy đôi môi rõ [F] hơn
Cả hai mệt [Bb] mỏi trong mối quan [C] hệ
Thật tệ hạnh [Am] phúc ta đã đi [Dm] vay
Vay nốt lần [Bb] này, lần cuối cuộc [Am] đời ở lại được [Dm] không?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!