1. Kênh Thầy [Am] Cai, nước chảy đôi [D] dòng
Bóng chiều [Dm] nghiêng, hai đứa đợi chờ [Am] mong
Chiều buông [G] rơi, nghe xót dạ tình [Em] chung
Xuôi ghe [G] chèo, quên [Em] ước hẹn ngàn [Am] năm.
2. Từng chiều [Am] qua, anh thương hồ ghé [C] lại
Hẹn ước trăm [Dm] năm, sẽ kết nghĩa vợ [Am] chồng
Nào ngờ [Em] đâu, thuyền đi hoài quên [Dm] ghé
Để gốm vương [Em] sầu, nghe xót dạ chờ [Am] mong.
ĐK:
Hò [Am] ơ... con nước dần [D] trôi, cuốn tình đi [Am] mãi
Gốm kia tan [G] rồi, tình vỡ nát con [F] tim [Am]
Người ra [Dm] đi, một mình hai vẫn [Am] ngóng
Duyên lỡ [G] làng, đau [Em] xót một mình [Am] thôi.
3. Kênh Thầy [Am] Cai, nước xuôi dòng vẫn [C] chảy
Để mình [Dm] ai, vẫn ngóng đợi ai [Am] hoài
Chiều buông [Em] rơi, tình trôi vào dĩ [Dm] vãng
Bên bến sông [F] buồn, gốm [Em] ngóng đợi chờ [Am] ai.
(Bến sông [Am] xưa, ngóng trông ai người đi chẳng về
Tình giờ [C] đây, chẳng còn [Em] chi hát lý thương [Am] nhau
Cơn gió [G] buồn, gạch gốm cũng [Em] buồn, người có nhớ
Bến vẫn còn đợi [F] mãi, hát trong niềm [Am] nhớ, gốm vẫn [Dm] chờ [Em] đợi [Am] ai.)
2. Từng chiều [Am] qua, anh thương hồ ghé [C] lại
Hẹn ước trăm [Dm] năm, sẽ kết nghĩa vợ [Am] chồng
Nào ngờ [Em] đâu, thuyền đi hoài quên [Dm] ghé
Để gốm vương [Em] sầu, nghe xót dạ chờ [Am] mong.
ĐK:
Hò [Am] ơ... con nước dần [D] trôi, cuốn tình đi [Am] mãi
Gốm kia tan [G] rồi, tình vỡ nát con [F] tim [Am]
Người ra [Dm] đi, một mình hai vẫn [Am] ngóng
Duyên lỡ [G] làng, đau [Em] xót một mình [Am] thôi.
3. Kênh Thầy [Am] Cai, nước xuôi dòng vẫn [C] chảy
Để mình [Dm] ai, vẫn ngóng đợi ai [Am] hoài
Chiều buông [Em] rơi, tình trôi vào dĩ [Dm] vãng
Bên bến sông [F] buồn, gốm [Em] ngóng đợi chờ [Am] ai.
Chiều buông [Em] rơi, tình trôi vào dĩ [Dm] vãng
Bên bến sông [F] buồn, gốm [Em] ngóng đợi chờ [Am] ai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!