Đêm gió [Em] ngàn, trăng nghiêng chén say đã vội tàn
Một kiếp [Am] người, thương ai nhớ ai chỉ là [Em] hợp tan.
Một ngày ra [Am] đi, cuộc đời sương [Bm] gió tàn [Am] canh một [B7] thoáng
Người xưa [Em] đâu? ngày nào cười nói đã vội.. xa
Vầng trăng [Am] ngà, đã rơi rớt trong những cuộc phù [Em] hoa.
Dặm trường biệt [Am] ly, một người đi [Bm] giữa bụi đường [Am] mây vạn [B7] lý
Được và [Em] mất, hận thù ân oán mãi luôn trầm [Em] luân,
Cuộc phong [Am] trần, ôi nhân thế kia cũng chỉ là [Em] mộng
Một đời phiêu [Am] linh, lạy tạ nhân [Bm] gian giấc mộng phù [Am] sinh
[Bm] Hớ…hơ hơ hờ…hơ…hờ hơ [Em] hơ
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!