1. Tình mình tựa như [Am] thơ
Anh đến khi mắt em [C] buồn
Những buổi chiều mưa [G] rơi
Em đến khi anh đang vô [Am] vọng
Tình mình tựa mưa [Am] đêm
Bờ vai hơi ấm em [C] cần
Tháng ngày là mây [G] trôi
Ta đến yêu vội tìm [Am] quên
2. Tình mình tựa sương [Am] mai
Không biết đâu lúc chia [C] lìa
Tự nhủ lòng không [G] yêu
Dù đã yêu nhau thật mất [Am] rồi
Tình mình thật ngây [Am] thơ
Xa cách vì những dỗi [C] hờn
Có phải mình ngu [G] si
Tự ái không ai hỏi [Am] ai
TĐK: [Fmaj7] Sao em vẫn chờ [C] ai
[G] Mưa sao trời mưa [Am] hoài
[Fmaj7] Anh đến với người [C] ấy
[G] Mưa sao trời mưa [Am] mãi
ĐK: [Am] Em không cần [F] anh đâu
Đêm [Fmaj7] nay em về một [C] mình
[Am] Em không cần [F] anh đâu
Dẫu [Fmaj7] biết đêm nay vô [C] tận
[Am] Em không cần [F] anh đâu
Sẽ [Fmaj7] cố quên đi kỷ [C] niệm
[G] Em không cần anh đâu
Quay [Gmaj7] lưng dấu giọt lệ [Am] rơi
3. Tình mình đành phôi [Am] pha
Chẳng biết ai sẽ xin [C] lỗi
Cuộc đời đầy phong [G] ba
Sao biết đâu là lần [Am] cuối
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!