Intro: [C][D][Em]-[C][D][Em]-[C][D]-[Bm][Em]-[C][D][Em]
1. Từ khi [C] hai ta quen nhau [D] đến lúc nói ly [Em] biệt
Ngày đó anh [C] tưởng chẳng người [D] thay thế anh hẹn [Em] ước
Giờ anh [C] sống dở chết dở [D] đây, mà sao [Bm] trong tim vẫn tin [Em] rằng
Người bên [C] em là chính [D] anh trót trao một [Em] đời
2. Chỉ trách [C] yêu thương trao em [D] lúc ấy quá chân [Em] thành
Để đến bây [C] giờ nhiều khổ [D] đau tổn thương nặng [Em] gánh
Lời yêu [C] ấy cũng của chính [D] em, lời chia [Bm] ly kia cũng do [Em] người
Được anh [C] yêu, người bấy [D] lâu đã không trân [Em] trọng
ĐK: Rồi hôm [C] nay chuyện cũ [D] kia đã qua [Bm] rồi chẳng thèm quan[Em] tâm
Điều liên [C] quan về em [D] anh đây nguyện quên [Em] hết
Nếu như [C] chẳng còn người bên [D] anh thì anh [Bm] vẫn sống luôn tốt [Em] đẹp
Chẳng qua [C] lâu ngày gác [D] cao trống không lạnh [Em] lùng
Thì ra [C] bao lâu [D] nay tình yêu [Bm] đã trao hóa ân [Em] hận
Là do [C] anh tự gieo [D] bi thương rồi đau [Em] đớn
Nếu như [C] chẳng còn người bên [D] anh thì cuộc [Bm] sống sẽ luôn tiếp [Em] diễn
Được anh [C] yêu, người bấy [D] lâu đã không trân [Em] trọng
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!