1. Buổi chiều hôm [C] ấy [Em] nắng rơi nơi cuối chân [Am] trời
Là ngày mà đôi [Dm7] chân em [G] bước đi xa nơi [C] tôi
Vài dòng thư [F] cuối cho em [G]
Dù cho nỗi [Em] nhớ trong anh còn nguyên [Am] vẹn
Vì sao đôi [Dm7] môi vẫn lạnh chẳng thể cất lời
Chẳng [G] thể nên câu nơi đáy tim.
2. Màu buồn khi [C] đó anh [E7] cất trong ngăn những nhớ [Am] thương
Và chuyện tình [Dm7] yêu cũng [G] đã thôi không còn vấn [C] vương
Chỉ mong rằng [F] em ở nơi nắng xanh [G] ngời
Đừng vỡ [Em] nát như bên [Am] anh trước kia
Rồi cũng [Dm7] sẽ đi qua nhưng không cùng nhau [G] nữa.
ĐK:
Dẫu ta còn [C] yêu cũng [E7] chẳng giữ được [Am] nhau đi qua bão giông
Dù cho con [Dm7] tim còn đau nhưng [G] vẫn đành buông đôi cánh [C] tay
Ngày như vỡ [F] đôi, tất cả phai [G] phôi
Bình yên ở [Em] nơi em thiếu mất anh [Am] rồi
Đoạn đường [Dm7] ấy cứ ngỡ em sẽ bước qua cùng [G] tôi.
Nắng lên [C] ngày mai rồi [E7] ở nơi thật xa em cũng sẽ [Am] quên
Từng dòng ký [Dm7] ức về anh bài [G] hát anh đã viết [C] nên
Ánh mắt [F] người nhìn về phía [G] tôi
Có lẽ một [Em] mình mang theo đến cuối [Am] trời
Và từng câu [Dm7] hát về em vẫn cất [G] lên nơi nào xa [C] vời.
3. Trả lại [C] em nơi yên bình khi [E7] chẳng có anh ở [Am] bên
Trả lại em những [Dm7] phút đầu tiên khi [G] bão giông chưa kịp [C] đến
Trả lại em con [F] phố vẫn chưa vương [G] sầu
Và hoàng hôn [Em] chẳng hắt hiu nỗi [Am] đau
Trả lại em giây [Dm7] phút đầu câu yêu ta ngại ngần cầm tay [G] nhau.
ĐK:
Dẫu ta còn [C] yêu cũng [E7] chẳng giữ được [Am] nhau đi qua bão giông
Dù cho con [Dm7] tim còn đau nhưng [G] vẫn đành buông đôi cánh [C] tay
Ngày như vỡ [F] đôi, tất cả phai [G] phôi
Bình yên ở [Em] nơi em thiếu mất anh [Am] rồi
Đoạn đường [Dm7] ấy cứ ngỡ em sẽ bước qua cùng [G] tôi.
Nắng lên [C] ngày mai rồi [E7] ở nơi thật xa em cũng sẽ [Am] quên
Từng dòng ký [Dm7] ức về anh bài [G] hát anh đã viết [C] nên
Ánh mắt [F] người nhìn về phía [G] tôi
Có lẽ một [Em] mình mang theo đến cuối [Am] trời
Và từng câu [Dm7] hát về em vẫn cất [G] lên nơi nào xa [C] vời.
ĐK:
Dẫu ta còn [C] yêu cũng [E7] chẳng giữ được [Am] nhau đi qua bão giông
Dù cho con [Dm7] tim còn đau nhưng [G] vẫn đành buông đôi cánh [C] tay
Ngày như vỡ [F] đôi, tất cả phai [G] phôi
Bình yên ở [Em] nơi em thiếu mất anh [Am] rồi
Đoạn đường [Dm7] ấy cứ ngỡ em sẽ bước qua cùng [G] tôi.
Tăng tone [C] -> [C#]
Nắng lên [C#] ngày mai rồi [F7] ở nơi thật xa em cũng sẽ [Bbm] quên
Từng dòng ký [Ebm7] ức về anh bài [Ab] hát anh đã viết [C#] nên
Ánh mắt [F#] người nhìn về phía [Ab] tôi
Có lẽ một [Fm] mình mang theo đến cuối [Bbm] trời
Và từng câu [Ebm7] hát về em vẫn cất [Ab] lên nơi nào xa [C#] vời.
Và từng câu [Ebm7] hát về em vẫn cất [Ab] lên nơi nào xa [C#] vời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!