1. Cuộc đời [Am] ơi, có những lúc chẳng giống như mơ
Chợt đến bất [G] ngờ, vội tan nhanh giữa cơn [Am] mưa
Giọt lệ rơi, kéo giông tố giữa nắng chan [Em] chan
Văng vẳng ai khóc [G] than, chuyện đời tình tiền, chuyện nhà riêng [Am] mang.
T-ĐK:
Đường đời dâu [Dm] bể, lắm truân chuyên, lắm cảnh bi [Am] hài
Chưa bao giờ dễ [G] dàng, mộng tan do người tham [Am] sang (do người tham sang),
Dù cười hay [Dm] khóc, thắng hay thua cũng một kiếp [Am] người
Thôi trước mắt cứ [G] vui, chuyện chê bai là của nhân [Am] gian. (Ôi chuyện của nhân gian lo làm chi).
ĐK:
[Am] Cười cứ yêu đời, cứ yêu người, yêu cả bản [G] thân
Một tiếng [F] cười, cho lòng nhẹ, muộn phiền đi [C] nhé
[Am] Kệ gió mưa rơi, nắng chan [G] chan, cũng sẽ qua [F] nhanh
Sống yêu đời, sống lạc [G] quan, vượt qua sóng gió... cuộc [Am] đời.
2. Đời ngắn [Am] ngủi, ta ngân nga một khúc vô [Em] thường
Ta sống như [G] hoa, ngẩn cao đầu, tỏa hương khắp [Am] phương
Mọi tổn thương, mọi vấn vương, gửi gió gửi [Em] mây
Ta vẫn hát cho [G] người, cho đời, cho người mình [Am] thương.
T-ĐK:
Đường đời dâu [Dm] bể, lắm truân chuyên, lắm cảnh bi [Am] hài
Chưa bao giờ dễ [G] dàng, mộng tan do người tham [Am] sang (do người tham sang),
Dù cười hay [Dm] khóc, thắng hay thua cũng một kiếp [Am] người
Thôi trước mắt cứ [G] vui, chuyện chê bai là của nhân [Am] gian.
(Chuyện chê bai là của nhân gian).
ĐK:
[Am] Cười cứ yêu đời, cứ yêu người, yêu cả bản [G] thân
Một tiếng [F] cười, cho lòng nhẹ, muộn phiền đi [C] nhé
[Am] Kệ gió mưa rơi, nắng chan [G] chan, cũng sẽ qua [F] nhanh
Sống yêu đời, sống lạc [G] quan, vượt qua sóng gió... cuộc [Am] đời.
2. Đời ngắn [Am] ngủi, ta ngân nga một khúc vô [Em] thường
Ta sống như [G] hoa, ngẩn cao đầu, tỏa hương khắp [Am] phương
Mọi tổn thương, mọi vấn vương, gửi gió gửi [Em] mây
Ta vẫn hát cho [G] người, cho đời, cho người mình [Am] thương.
Ta vẫn hát cho [G] người, cho đời, cho người mình [Am] thương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!