1. [Em] Chẳng muốn em thấy nước [C] mắt chia ly
[D] Tay như không thể buông khi [G] người rời đi
[Em] Tình mình giờ đã hóa theo [C] cơn mưa chiều
Từ [D] đây riêng anh cô liêu khổ vì [G] yêu.
2. [Em] Người tìm về một lối người [Am] quên mất rồi
Vội [D] quên đi bao giấc mơ để [Bm] lại tôi
[C] Mọi lời người nói cũng [Am] như gió thôi
Phải [D] nuốt nước mắt phải cố quên mà [Em] thôi.
ĐK:
Người bên [Em] ai nơi đây anh ôm đắng [D] cay
Thay vì [C] cho anh lý do ta phải dừng [Bm] lại
Người [Am] quay lưng theo duyên mới chẳng [Bm] nói một lời
Rời [D] đi mang bao giấc mơ anh mong [Bm] đợi.
Hỡi trời [Em] cao khi nào quên đi đớn [D] đau
Sao vì [C] em anh phải đau thương một [Bm] đời
Người [Am] đem yêu thương anh trao em dành về [Bm] người đến sau
Để [D] hóa ký ức phút chốc thành niềm [Em] đau.
2. [Em] Người tìm về một lối người [Am] quên mất rồi
Vội [D] quên đi bao giấc mơ để [Bm] lại tôi
[C] Mọi lời người nói cũng [Am] như gió thôi
Phải [D] nuốt nước mắt phải cố quên mà [Em] thôi.
ĐK:
Người bên [Em] ai nơi đây anh ôm đắng [D] cay
Thay vì [C] cho anh lý do ta phải dừng [Bm] lại
Người [Am] quay lưng theo duyên mới chẳng [Bm] nói một lời
Rời [D] đi mang bao giấc mơ anh mong [Bm] đợi.
Hỡi trời [Em] cao khi nào quên đi đớn [D] đau
Sao vì [C] em anh phải đau thương một [Bm] đời
Người [Am] đem yêu thương anh trao em dành về [Bm] người đến sau
Để [D] hóa ký ức phút chốc thành niềm [Em] đau.
ĐK:
Người bên [Em] ai nơi đây anh ôm đắng [D] cay
Thay vì [C] cho anh lý do ta phải dừng [Bm] lại
Người [Am] quay lưng theo duyên mới chẳng [Bm] nói một lời
Rời [D] đi mang bao giấc mơ anh mong [Bm] đợi.
Hỡi trời [Em] cao khi nào quên đi đớn [D] đau
Sao vì [C] em anh phải đau thương một [Bm] đời
Người [Am] đem yêu thương anh trao em dành về [Bm] người đến sau
Để [D] hóa ký ức phút chốc thành niềm [Em] đau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!