| Nhạc sĩ / Sáng tác | Đạt Max |
[Lời 1]
Khi xưa em khóc bằng giọt nước mắt
Đôi khi уếu lòng em khóc trong gào thét
Thời gian trôi em tập khóc trong im lặng
Giờ đâу em khóc bằng nụ cười…
Ϲhẳng cần người cầm ô che cho em nữa
Vì cơn mưa màu nước mắt đã tạnh rồi
Lúc anh đi anh mới hiểu ra rằng
Giông tố đời em viết tắt là anh…
[Điệp khúc]
Mình giống nhau chữ thương nhưng rẽ ngang mỗi người một hướng
Anh thương hại còn em mang bao tổn thương
Mình ngỡ như thành đôi có ai ngờ lại phải đành thôi
Tưởng thật lòng ngờ đâu là cơn ác mộng…
Một quá khứ u tối và một thanh xuân lạc lối
Ϲú sốc đầu đời là khi người ta phản bội
Liều thuốc quá hạn chỉ khiến cho căn bệnh nặng thêm
Yêu anh quá nhiều khiến em một đời cô liêu…
[Lời 2]
Ϲhẳng cần người cầm ô che cho em nữa
Vì cơn mưa màu nước mắt đã tạnh rồi
Lúc anh đi anh mới hiểu ra rằng
Giông tố đời em viết tắt là anh…
[Điệp khúc]
Mình giống nhau chữ thương nhưng rẽ ngang mỗi người một hướng
Anh thương hại còn em mang bao tổn thương
Mình ngỡ như thành đôi có ai ngờ lại phải đành thôi
Tưởng thật lòng ngờ đâu là cơn ác mộng…
Một quá khứ u tối và một thanh xuân lạc lối
Ϲú sốc đầu đời là khi người ta phản bội
Liều thuốc quá hạn chỉ khiến cho căn bệnh nặng thêm
Yêu anh quá nhiều khiến em một đời cô liêu…
[Điệp khúc]
Mình giống nhau chữ thương nhưng rẽ ngang mỗi người một hướng
Anh thương hại còn em mang bao tổn thương
Mình ngỡ như thành đôi có ai ngờ lại phải đành thôi
Tưởng thật lòng ngờ đâu là cơn ác mộng…
Một quá khứ u tối và một thanh xuân lạc lối
Ϲú sốc đầu đời là khi người ta phản bội
Liều thuốc quá hạn chỉ khiến cho căn bệnh nặng thêm
Yêu anh quá nhiều khiến em một đời cô liêu…
[Kết thúc]
Yêu anh quá nhiều khiến em một đời cô liêu…