Nguyên bản: Người em xóm đạo
Nhạc sỹ: Bằng Giang
Lời cải biên: Minh Tuấn
Intro: [C]-[Am]-[E7][Dm][Am]-[Dm][G]-[E7][Am]-[Dm][Am]
1. Người [Am] ơi tôi bán buồn [C] đau, có [E7] cần xin ghé [Am] vào
Nỗi [G] buồn mang [C] nặng, [A7] nhiều năm mà [Dm] sao
tôi [G] bán chẳng người [C] mua
[Am] Cuộc đời sương [F] gió, biết [G] bao nhiêu buồn [C] vui,
bao nỗi [Dm] buồn tôi phải [Am] giấu
[A7] Bao năm tôi [Dm] mang, thế giờ bán cho nhẹ [E7] lòng
Người ơi có cần [Dm] không, tôi đem [E7] bán bao nỗi [Am] buồn [Dm][Am]
2. Nghèo [Am] ta nói đúng rồi [E7] sau cũng thành sai [Am] kẻ giàu
Những [G] người sang [C] giàu, [A7] lời khi họ [Dm] buông
nghe [G] sai vẫn vỗ [C] tai
[Am] Đời là vậy [F] đó, thế [G] nên đã nhiều [C] năm
chôn nỗi [Dm] sầu sâu tận [Am] đáy
[A7] Bao năm xa [Dm] quê, kiếm tiền để lo gia [E7] đình
Vì muốn sống bình [Am] yên nên chôn [E7] giấu bao nỗi [Am] buồn [Dm][Am]
ĐK: [C] Ta sống trên cõi [Am] đời,
người đời hay thường [E7] nói [Dm] nghèo ta nói [Am] ai nghe
[Dm] Ai có tiền lời buông, lời sai thì vẫn [Am] thấy người ta nói [E7] lời hay
[C] Ôi xót thương kiếp [Am] nghèo,
người giàu luôn là [E7] đúng [Dm] nghèo ta đúng [Am] nhưng thua [A7]
[Dm] Ta nói càng buồn thêm,
người ta giàu luôn [E7] đúng, mình nghèo luôn [Am] là sai [Dm][Am]
3. Đời [Am] nay ganh ghét làm [E7] chi, kiếp người ta có [Am] gì
Kiếp [G] người bây [C] giờ, như [A7] hạt sương cành [Dm] cây
khi [G] rơi chẳng [C] nào hay
[Am] Tiền nhiều cũng [F] thế, chết [G] ta cũng vậy [C] thôi,
cũng nấm [Dm] mồ ai cũng [Am] thế
[A7] Hơn thua nhau [Dm] chi, chết rồi có mang được [E7] gì
Giờ tôi bán buồn [Dm] đau, khi nhắm [E7] mắt cho [Am] nhẹ lòng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!