1. Nắng nghiêng mình [G] trên bến đò năm nào nơi tiễn bước người đi
Gió lay nhẹ [Em7] mang đôi mình tương phùng sau bao năm biệt ly
Vẫn đôi hàng [Am7] mi biết cười như lúc thiếu thời người [D] ơi.
2. Đã qua rồi [G] những tháng ngày mơ mộng xuôi theo con thuyền xưa
Trái tim từ [Em7] lâu chẳng còn rung động bỗng thức giấc lần nữa
Khiến anh được [Am7] phép dại khờ biết nhớ biết chờ đợi ngẩn [D] ngơ.
ĐK:
Vì lòng anh ngân tiếng chuông vang rộn [G] như pháo hoa
Hòa tiếng đàn tang tính giao duyên tình [Em7] hai chúng ta
Em vẫn nhìn anh với nụ cười dịu [Am7] dàng tinh khôi của ngày đôi mươi
Thì ra tháng năm chẳng thể [D] làm phai phôi mộng mơ thiếu thời.
Người đã đánh thức trái tim còn [G] vương khúc ca
Để anh tìm thấy những đắm [Em7] say hồn nhiên đã xa
Dù mai này nhỡ chúng ta chẳng thể [Am7] cùng chung đôi với nhau
Thì dù bao năm tháng sau tình cảm [D] vẫn khắc sâu đậm sâu
Thanh tân như phút ban đầu.
* [G] Bao nhiêu lâu rồi nhỉ mà sao tưởng như chỉ vừa đây thôi
[Em7] Bao nhiêu lâu rồi nhỉ từ khi mình còn dễ khóc dễ cười
[Am] Anh đã hình dung về chính khoảnh khắc này nhiều biết mấy
[D] Mà bây giờ bất ngờ chẳng biết bắt đầu từ đâu đây.
[G] Trở lại như đứa bé con thuở [Em7] nào
Bầu trời những lấp lánh rạng ngời [Am7] trong mắt em vẫn y nguyên vẫn thân thuộc như thế
[D] Để khi ta mới gặp lại.
ĐK:
Lòng anh ngân tiếng chuông vang rộn [G] như pháo hoa
Hòa tiếng đàn tang tính giao duyên tình [Em7] hai chúng ta
Em vẫn nhìn anh với nụ cười dịu [Am7] dàng tinh khôi của ngày đôi mươi
Thì ra tháng năm chẳng thể [D] làm phai phôi mộng mơ thiếu thời.
Người đã đánh thức trái tim còn [G] vương khúc ca
Để anh tìm thấy những đắm [Em7] say hồn nhiên đã xa
Dù mai này nhỡ chúng ta chẳng thể [Am7] cùng chung đôi với nhau
Thì dù bao năm tháng sau tình cảm [D] vẫn khắc sâu đậm sâu
Thanh tân như phút ban đầu.
* [G] Tóc em vương đầy gió bụi nhân [Em7] thế
Biết bao đêm ngày tưởng chừng chẳng [Am7] thể bước qua bão giông
Âm thầm theo năm [D] tháng ôm cơn sóng lòng.
Nào ngờ đâu anh đến
[G] Khẽ nắm lấy đôi tay em đem muộn phiền trôi mất
[Em7] Bao nhiêu dịu dàng đang đong đầy trong mắt
Người [Am7] vẫn giữ trọn một lòng tinh khôi
Để em được trở về [D] với năm tháng đôi mươi.
ĐK:
Lòng anh ngân tiếng chuông vang rộn [G] như pháo hoa
Hòa tiếng đàn tang tính giao duyên tình [Em7] hai chúng ta
Em vẫn nhìn anh với nụ cười dịu [Am7] dàng tinh khôi của ngày đôi mươi
Thì ra tháng năm chẳng thể [D] làm phai phôi mộng mơ thiếu thời.
Người đã đánh thức trái tim còn [G] vương khúc ca
Để anh tìm thấy những đắm [Em7] say hồn nhiên đã xa
Dù mai này nhỡ chúng ta chẳng thể [Am7] cùng chung đôi với nhau
Thì dù bao năm tháng sau tình cảm [D] vẫn khắc sâu đậm sâu
Thanh tân như phút ban [G] đầu.
Thanh tân không chút phai [Em7] màu
Thanh tân dù cho ngày [Am7] sau
Chúng ta chẳng [D] cùng chung đôi với nhau
Tình cảm vẫn khắc sâu đậm sau
Thanh tân như phút ban [G] đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!