Chiều mưa lặng bước [Am] phố quen
Con đường hun hút mịt mù [Dm] bóng ai
Ngày em rời khỏi [E7] đời anh
Để câu thương nhớ bồi hồi gọi [Am] tên
Tàu xa vọng tiếng triền [Am] miên
Nhói vào ký ức đảo điên [Dm] cõi lòng
Anh như lạc giữa mênh [Am] mông
Tìm trong gió [E7] lạnh bóng hồng đã [Am] phai
Chiều mưa em bước xa [Am] anh
Lời chưa kịp nói lệ đầy mắt [Dm] anh
Tàu xa kéo nhịp thầm [E7] thì
Bàn tay buông nhẹ lối đi ngược [Am] chiều
Anh quay tìm giữa mưa [Am] bay
Nụ cười xưa cũ hao gầy [Dm] hư không
Bàn tay chạm gió mênh [E7] mông
Ngỡ em còn đứng cuối dòng [Am] thời gian
Chia tay mưa ướt hàng [Am] mi
Em quay rất [A7] khẽ anh thì đứng [Dm] yên
Giá khi níu được nhân [am] duyên
Có đâu lạc [E7] mất lời thề chưa [Am] trao
Anh quen với nỗi chờ [Dm] mong
Như quen mưa [E7] đổ mỗi chiều [Am] hoàng hôn
Không còn trách móc thiệt [Dm] hơn
Chỉ còn thương [E7] nhớ lặng thầm tim [Am] anh
Anh quay tìm giữa mưa [Am] bay
Nụ cười xưa cũ hao gầy [Dm] hư không
Bàn tay chạm gió mênh [E7] mông
Ngỡ em còn đứng cuối dòng [Am] thời gian
Chia tay mưa ướt hàng [Am] mi
Em quay rất [A7] khẽ anh thì [Dm] đứng yên
Giá khi níu được nhân [Am] duyên
Có đâu lạc [E7] mất lời thề [Am] chưa trao
[Am] Mưa rơi ướt lạnh [Dm] sân ga
Tay anh còn [E7] đó em xa mất [Am] rồi
[Am] Còi tàu xé nát lòng [Dm] anh
Tim anh nghẹn [E7] giữa khoảng trời [Am] vắng em
[Am] Mưa rơi như giọt buồn tênh
Anh còn đứng [Dm] đó giữa miền nhớ nhung
[Am] Đường xưa mờ khuất mênh [E7] mông
Chỉ còn tiếng gió lạnh lùng [Am] gọi em
[E7] Vắng em, [Am] vắng em [Am] Em [Dm] em [E7] mưa rơi
[Am] Mưa rơi mưa rơi vắng [Am] em
[E7] Tàu xa giữa chiều [Am] hoang lạnh [E7] xa dần không [Am] em
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!