1. Từ khi chưa [Dm] có [A7] tinh tú trên [Dm] trời,
Từ khi trăng [C] sao chưa đi vào [F] đời,
Chúa đã thương [Gm] con, Chúa đã tạo [A] con. [D7]
Từ khi sông [Gm] núi chưa nên hình [C] hài,
Từ khi trái [F] đất chưa có đường [Bb] dài,
Chúa đã thương [A7] con, Ngài dựng nên [Dm] con.
ĐK: Vang lên câu [Bb] hát tri ân ngàn [Gm] đời!
Ngôi Cha tạo [C] tác thiên nhiên muôn [F] loài.
Ngàn dân ơi [A] hãy chúc khen Ngôi [C] Cha. [Dm]
Vang lên câu [Bb] hát tri ân ngàn [Gm] đời!
Ngôi Con chịu [C] chết sinh linh cứu [F] đời.
Thần Linh Thiên [A7] Chúa muôn đời hát [Dm] khen.
2. Từ khi thế [Dm] giới [A7] chưa có mặt [Dm] trời,
Từ khi trăng [C] sao chưa soi bầu [F] trời,
Chúa đã thương [Gm] con, Chúa đã gọi [A] con. [D7]
Từ khi nước [Gm] biếc chưa xanh biển [C] dài,
Từ khi muông [F] thú chưa quen rừng [Bb] già,
Chúa đã thương [A7] con, Ngài gọi tên [Dm] con.
ĐK: Vang lên câu [Bb] hát tri ân ngàn [Gm] đời!
Ngôi Cha tạo [C] tác thiên nhiên muôn [F] loài.
Ngàn dân ơi [A] hãy chúc khen Ngôi [C] Cha. [Dm]
Vang lên câu [Bb] hát tri ân ngàn [Gm] đời!
Ngôi Con chịu [C] chết sinh linh cứu [F] đời.
Thần Linh Thiên [A7] Chúa muôn đời hát [Dm] khen.
3. Và từ hôm [Dm] đó [A7] Chúa đã kêu [Dm] mời,
Ngài thương trao [C] ban thiên thu tình [F] trời,
Chúa đã yêu [Gm] con, Chúa đã chọn [A] con. [D7]
Và từ hôm [Gm] đó con tim bồi [C] hồi,
Tình con dâng [F] Chúa cao rao ngàn [Bb] đời,
Chúa đã yêu [A7] con, Ngài gọi tên [Dm] con.
ĐK: Vang lên câu [Bb] hát tri ân ngàn [Gm] đời!
Ngôi Cha tạo [C] tác thiên nhiên muôn [F] loài.
Ngàn dân ơi [A] hãy chúc khen Ngôi [C] Cha. [Dm]
Vang lên câu [Bb] hát tri ân ngàn [Gm] đời!
Ngôi Con chịu [C] chết sinh linh cứu [F] đời.
Thần Linh Thiên [A7] Chúa muôn đời hát [Dm] khen.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!