Version 1 - lời Việt Phạm Duy:
Ngày nào đôi [Em] ta ngọt ngào quen nhau, lòng đầy những nỗi vui
Ðôi ta sánh bước đi chung một đường Thu sang, có [B7] lá rơi
Ngày nào nghe sôi lửa tình, ôm nhau nồng nàn dưới bóng cây
Ta thề muôn kiếp bên nhau, mãi mãi bên nhau như [Em] chim bầy.
Ngày nào đôi [Em] ta một lần bên nhau, một lần thấm đớn đau
Ðôi ta đã [E7] sống trong nhau bồi hồi, chia nhau những [Am] khát khao
Cuộc đời cũng vẫn chia nhau, đôi ta xa nhau đêm [Em] Thu nào
Từ khi nước trôi qua [B7] cầu, tình ta chết trong u [Em] sầu
Ai là người [Am] nhớ tiếc? Ai [D7] khóc cho duyên tình [G] chúng ta
Và có ai còn thuộc [Am] khúc ca từng [D] đã ru nhau ngày [G] tháng xưa
Ai là người [B7] nhớ tới? Mây trắng dẫn ta vào [Em] giấc mơ
Ai nhắc cho [C] ta con đường đưa ta về nơi đắm [B7] đuối
Rồi bỗng Xuân [E] về, đàn bướm bay về, trời xanh như [B7] ngất ngây
Người bỗng quay về, cùng mớ tóc thề, người yêu xa [E] vắng bao ngày
Ðời bỗng tươi [C#7] đẹp vì người tình về đây, cho ta [F#m] đắm say
Cho tình theo [F#7] áng mây, cho ái ân [B7] đong đầy
Rồi bỗng Xuân [E] về, đàn bướm bay về, trời xanh như [B7] ngất ngây
Người bỗng quay về, cùng mớ tóc thề, người yêu xa [E] vắng bao ngày
Ðời bỗng tươi [C#7] đẹp vì người tình về đây, cho ta [F#m] đắm say
Từ đó đôi [F#7] ta bên nhau muôn [B7] đời duyên tình có [E] nhau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!