1. Rời [Dm] quê hương đi lên nơi thành đô
Xa mẹ [Bb] cha xa mùi rơm rạ
Ở phố [C] thị mới hay không như quê nhà
Cơm dưa [Am] cà mà đậm đà tình [Dm] quê.
2. Mình bôn [F] ba cũng đã mấy mùa xuân
Giữa phồn [Gm] hoa chẳng nơi nương thân
Tình làng nghĩa [Am] xóm đâu như quê ta
Phố đông người mà lòng vẫn cô [Dm] đơn.
ĐK:
Mình bỏ [Dm] phố về quê sống đi [C] em
Nơi phồn [Bb] hoa khiến ta mệt [F] nhoài
Về quê [Gm] hương ta trồng rau nuôi [C] cá
Đời như [C] thế chẳng cần gì xa [Dm] hoa.
Mình bỏ [Dm] phố về nơi mình sinh [C] ra
Khi mẹ [Bb] cha còn tiếng gọi [F] mình
Không đâu [Gm] bằng nơi chôn nhau cắt [Am] rốn
Có ông [C] bà cha mẹ họ hàng kề [Dm] bên.
1. Rời [Dm] quê hương đi lên nơi thành đô
Xa mẹ [Bb] cha xa mùi rơm rạ
Ở phố [C] thị mới hay không như quê nhà
Cơm dưa [Am] cà mà đậm đà tình [Dm] quê.
2. Mình bôn [F] ba cũng đã mấy mùa xuân
Giữa phồn [Gm] hoa chẳng nơi nương thân
Tình làng nghĩa [Am] xóm đâu như quê ta
Phố đông người mà lòng vẫn cô [Dm] đơn.
ĐK:
Mình bỏ [Dm] phố về quê sống đi [C] em
Nơi phồn [Bb] hoa khiến ta mệt [F] nhoài
Về quê [Gm] hương ta trồng rau nuôi [C] cá
Đời như [C] thế chẳng cần gì xa [Dm] hoa.
Mình bỏ [Dm] phố về nơi mình sinh [C] ra
Khi mẹ [Bb] cha còn tiếng gọi [F] mình
Không đâu [Gm] bằng nơi chôn nhau cắt [Am] rốn
Có ông [C] bà cha mẹ họ hàng kề [Dm] bên.
ĐK:
Mình bỏ [Dm] phố về quê sống đi [C] em
Nơi phồn [Bb] hoa khiến ta mệt [F] nhoài
Về quê [Gm] hương ta trồng rau nuôi [C] cá
Đời như [C] thế chẳng cần gì xa [Dm] hoa.
Mình bỏ [Dm] phố về nơi mình sinh [C] ra
Khi mẹ [Bb] cha còn tiếng gọi [F] mình
Không đâu [Gm] bằng nơi chôn nhau cắt [Am] rốn
Có ông [C] bà cha mẹ họ hàng kề [Dm] bên.
Không đâu [Gm] bằng nơi chôn nhau cắt [Am] rốn
Có ông [C] bà cha mẹ họ hàng kề [Dm] bên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!