1. Vầng [Em] trăng ôm giấc mơ màng giữa mặt [Bm] hồ trăng kia vỡ tan
Còn [C] ta nơi đây uống cạn ly rượu ai [G] bán [D]
Một [Em] góc trách trách than than trần [Bm] gian có kẻ phũ phàng
Bạc [Am7] nghĩa bạc tình bỏ [Bm7] mình chạy theo ai [Em] khác.
2. Mình [C] đi tìm nơi gieo hạt, ở [Bm7] trên khắp chốn dương gian
[Am7] Nhưng ngờ đâu, người [D] như ngựa hoang dẫm [G] nát
Để [C] ta ngồi đây ngơ ngác rồi xác [Bm7] xơ thân ta ngày tháng
Ngâm [Am7] giống gieo hạt nhưng [Bm7] lại thuộc về người [Em] khác.
ĐK:
Hỏi trời [C] cao có thấu hay không sao họ [Bm] lại đối xử bất công
Với một [Am7] người đàn ông bao [D] năm cố gắng vun [G] trồng
Để tình [C] cảm như lá trôi sông trôi dạt [Bm] về tận nơi biển Đông
Những ân [Am7] tình giờ đây cuốn [Bm7] theo hàng ngàn con [Em] sóng.
Bờ vai [C] ấy gánh những nặng nhọc mong một [Bm7] ngày hoa sẽ trổ bông
Nhưng có [Am7] ai đâu ngờ phút [D] chốc lại nỡ thay [G] lòng
Chỉ vì [C] ai mà em rung động quên một [Bm7] người chịu bao bão giông
Quên mất [Am7] công ai trồng, quên mất [Bm7] ai đã từng chăm [Em] sóc.
2. Mình [C] đi tìm nơi gieo hạt, ở [Bm7] trên khắp chốn dương gian
[Am7] Nhưng ngờ đâu, người [D] như ngựa hoang dẫm [G] nát
Để [C] ta ngồi đây ngơ ngác rồi xác [Bm7] xơ thân ta ngày tháng
Ngâm [Am7] giống gieo hạt nhưng [Bm7] lại thuộc về người [Em] khác.
ĐK:
Hỏi trời [C] cao có thấu hay không sao họ [Bm] lại đối xử bất công
Với một [Am7] người đàn ông bao [D] năm cố gắng vun [G] trồng
Để tình [C] cảm như lá trôi sông trôi dạt [Bm] về tận nơi biển Đông
Những ân [Am7] tình giờ đây cuốn [Bm7] theo hàng ngàn con [Em] sóng.
Bờ vai [C] ấy gánh những nặng nhọc mong một [Bm7] ngày hoa sẽ trổ bông
Nhưng có [Am7] ai đâu ngờ phút [D] chốc lại nỡ thay [G] lòng
Chỉ vì [C] ai mà em rung động quên một [Bm7] người chịu bao bão giông
Quên mất [Am7] công ai trồng, quên mất [Bm7] ai đã từng chăm [Em] sóc.
ĐK:
Hỏi trời [C] cao có thấu hay không sao họ [Bm] lại đối xử bất công
Với một [Am7] người đàn ông bao [D] năm cố gắng vun [G] trồng
Để tình [C] cảm như lá trôi sông trôi dạt [Bm] về tận nơi biển Đông
Những ân [Am7] tình giờ đây cuốn [Bm7] theo hàng ngàn con [Em] sóng.
Bờ vai [C] ấy gánh những nặng nhọc mong một [Bm7] ngày hoa sẽ trổ bông
Nhưng có [Am7] ai đâu ngờ phút [D] chốc lại nỡ thay [G] lòng
Chỉ vì [C] ai mà em rung động quên một [Bm7] người chịu bao bão giông
Quên mất [Am7] công ai trồng, quên mất [Bm7] ai đã từng chăm [Em] sóc.
Quên mất [Am7] công ai trồng, quên mất [Bm7] ai đã từng chăm [Em] sóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!