1. Em là hoa dại ở ven [Am] đô [Dm]
Thơm ngát, hồn [G] nhiên chằng lụa [Am] là [G]
Chỉ lặng [Am] thầm nở giữa ven [Dm] nương
Dẫu [G] đời là những gió [C] sương
Sợ ai [Dm] đến, rồi lòng tơ [E7] vương.
2. Em là hoa dại chốn quê [Am] xa [Dm]
Sợ kẻ ngang [G] qua thấy lạ [Am] lùng [G]
Dừng ghé [Am] lại, lòng chút bâng [Dm] khuâng
Nô [G] đùa trong nắng ban [C] mai
Rồi rơi [E7] bỏ đến khi chiều [Am] tà.
ĐK:
Sợ tình [Em] yêu, vội đến vội [C] đi
Đến làm [Am] chi chút sắc hương [F] này?
Để khi nhạt [Am] úa, người quay bước [Dm] đi
Bỏ mặc [G] hoa [E7] tàn giữa phong [Am] ba.
3. Em là hoa dại trong gió [Am] sương [Dm]
Lặng lẽ toả [G] hương ở bên [Am] đường [G]
Thôi chẳng [Am] mộng, chẳng chút vấn [Dm] vương
Sợ [G] đời chuốc lấy đau [C] thương
Làm hoa [E7] úa, hoa rơi ven [Am] đường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!