1. Danh phận đàn [Dm] ông mà anh quên trách nhiệm làm [F] chồng
Trà rượu bê [G] tha anh quên đi bổn phận làm [Dm] cha
Ngày từng ngày [Am] qua em xót xa dòng đời ngược [Bb] xuôi em bôn [Dm] ba
Cúi hỏi trời [G] cao đến bao giờ anh mới nhận [A7] ra?
2. Gia đình là [Dm] nơi trao yêu thương suốt cả cuộc [F] đời
Vậy mà từ [G] lâu anh buông lơi còn mãi rong [Dm] chơi
Buồn nhiều nhưng [Am] em không nói ra con khờ ngày [Bb] đêm trông ngóng [Dm] cha
Biết phải làm [G] sao mình ơi [A7] mình em nghe xót [Dm] đau.
ĐK:
Mái ấm gia [Dm] đình con mình cần một niềm [G] tin
Năm tháng dần qua con cũng cần hơi ấm tình [Dm] cha
Đành lòng mình [Am] ơi mãi buông lơi
Tình đời mênh [Bb] mông như biển khơi
Nỗi đau dài [G] thêm tiếng quốc [A7] buồn lẻ bạn từng [Dm] đêm.
3. Thiên hạ dèm [Dm] pha mà em nghe tái tê trong [F] lòng
Đường tình long [G] đong thân có chồng mà cũng như [Dm] không
Từng lời từng [Am] câu nghe thấm sâu giờ mình nơi [Bb] đâu xa cách [Dm] nhau
Biết trả lời [G] sao khi con [A7] khờ hỏi mẹ ba [Dm] đâu?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!