Phiên bản: 2 - lời Việt Quang Đăng Trần
1. Chỉ còn
[F] anh lang thang chốn cũ lòng quặn
[Bb] đau nước mắt ướt nhoà
Chẳng thể
[Gm] nào biết được, liệu
[C] mai sau có thể gặp
[F] lại nữa
Chỉ muốn
[Bb] xoá quá khứ kia
[C] đi, nhưng không
[Am] dễ để có thể tập
[Dm] quên
Rồi cho
[Gm] đến cuối cùng, chỉ biết
[G7] ôm nỗi buồn lặng
[C] im
2. Làm sao
[F] quên được hình bóng ấy thời gian
[Bb] sao có thể xoá nhoà
Người mà
[Gm] anh đã từng nguyện yêu
[C] thương để rồi vụt
[F] mất
Vì đã
[Bb] chẳng cố gắng bên
[C] em, dành thời
[Am] gian cho những thứ em chẳng
[Dm] cần
Giờ đành
[Gm] phải chấp nhận nhìn em
[C] hạnh phúc ở bên
[F] ai
ĐK: Để rồi khi
[Bb] đêm kéo về lòng
[C] anh não nề
Một mình
[Am] chỉ nghĩ những chuyện về
[Dm] em
Chẳng thể
[Gm] nào nghĩ được vì sao
[C] để đánh mất được
[F] em
Dù cho anh
[Bb] có phải chờ, anh
[C] có phải đợi
Thì anh
[Am] cũng sẽ chỉ đợi mình
[Dm] em
Thời gian
[Gm] quay trở lại, người anh
[C] yêu vẫn chỉ là
[F] em
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!