1. Từ sâu bên trong tiềm [Am] thức là vết thương đã hằn [Em] sâu
Vun vén bấy [F] lâu nào ngờ lạc [G] nhau ngoài trời mưa [C] ngâu
Lại [F] đón cô đơn về ngồi [Em7] giữa những bộn bề
Rồi [Dm7] đưa tay ôm lấy [Em7] bao nỗi đau gần [Am] kề.
2. Hạnh [Am] phúc của anh mà người [Em7] ta đến lấy đi
Em [F] vui cười rồi tại [G] sao làm anh ướt [C] mi
Anh [F] khóc những tháng ngày mình [Em7] cố gắng đắp xây
Để [Dm7] hôm nay em với [Em7] ai sánh đôi như [Am] vậy.
ĐK:
Có [F] lẽ anh chỉ là nơi em đến để [Em7] mong tìm vui
Cay đắng ngậm [Dm7] ngùi nhường lại cho [G] anh chất cao thành [C] núi
Anh chịu cố [F] gắng chẳng phải để chịu tổn [Em7] thương [Am]
Anh chỉ mong [Dm7] muốn cùng em bước [Em7] lên trên nơi thánh [Am] đường.
Em [F] nói em sẽ vì anh bên anh đến [Em7] khi anh thành công
Nếu có tất [Dm7] cả mà chẳng còn [G] em với anh bằng [C] không
Em chọn hạnh [F] phúc nhưng em chẳng chọn chúng [Em7] ta [Am]
Anh lại chọn [Dm7] em vậy nên chúng [Em7] ta trở thành người [Am] lạ.
2. Hạnh [Am] phúc của anh mà người [Em7] ta đến lấy đi
Em [F] vui cười rồi tại [G] sao làm anh ướt [C] mi
Anh [F] khóc những tháng ngày mình [Em7] cố gắng đắp xây
Để [Dm7] hôm nay em với [Em7] ai thành đôi như [Am] thế.
ĐK:
Có [F] lẽ anh chỉ là nơi em đến để [Em7] mong tìm vui
Cay đắng ngậm [Dm7] ngùi nhường lại cho [G] anh chất cao thành [C] núi
Anh chịu cố [F] gắng chẳng phải để chịu tổn [Em7] thương [Am]
Anh chỉ mong [Dm7] muốn cùng em bước [Em7] lên trên nơi thánh [Am] đường.
Em [F] nói em sẽ vì anh bên anh đến [Em7] khi anh thành công
Nếu có tất [Dm7] cả mà chẳng còn [G] em với anh bằng [C] không
Em chọn hạnh [F] phúc nhưng em chẳng chọn chúng [Em7] ta [Am]
Anh lại chọn [Dm7] em vậy nên chúng [Em7] ta trở thành người [Am] lạ.
ĐK:
Có [F] lẽ anh chỉ là nơi em đến để [Em7] mong tìm vui
Cay đắng ngậm [Dm7] ngùi nhường lại cho [G] anh chất cao thành [C] núi
Anh chịu cố [F] gắng chẳng phải để chịu tổn [Em7] thương [Am]
Anh chỉ mong [Dm7] muốn cùng em bước [Em7] lên trên nơi thánh [Am] đường.
Em [F] nói em sẽ vì anh bên anh đến [Em7] khi anh thành công
Nếu có tất [Dm7] cả mà chẳng còn [G] em với anh bằng [C] không
Em chọn hạnh [F] phúc nhưng em chẳng chọn chúng [Em7] ta [Am]
Anh lại chọn [Dm7] em vậy nên chúng [Em7] ta trở thành người [Am] lạ.
Em chọn người [Em7] ấy.... nên mình rời [Am] xa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!