1. [Am] Nhìn về phía ấy, một [B7] mảnh ánh sáng
[E7] Lạnh buốt giá tận [Am] cùng tâm can
[F] Hàng ghế ấy gợi [Dm] lòng trống vắng
Máy [E7] bay đang dần cất [Am] cánh.
2. [Am] Mịt mù mây bay, một [B7] trời trăng sao
[E7] Ngày mới tới ở [Am] một nơi xa
[F] Để bước tiếp, bỏ [Dm] lại quá khứ
Lựa [E7] chọn nào có dễ [Am] dàng.
ĐK:
Đừng thương tiếc [Dm] nhé và người đừng [G] buồn
Tình yêu đã [C] chết nên anh đành [F] buông
Chuyện hợp tan [Dm] vốn là điều bình [E7] thường
Người vẫn xuôi [Am] ngược.
Gạt đi hết [Dm] những yêu thương ngày [G] qua
Gửi em hết [C] mối tình này thật [F] thà
Mà nay em [Dm] bước theo phương trời [E7] xa
Hạnh phúc xóa [Am] nhòa.
1. [Am] Nhìn về phía ấy, một [B7] mảnh ánh sáng
[E7] Lạnh buốt giá tận [Am] cùng tâm can
[F] Hàng ghế ấy gợi [Dm] lòng trống vắng
Máy [E7] bay đang dần cất [Am] cánh.
2. [Am] Mịt mù mây bay, một [B7] trời trăng sao
[E7] Ngày mới tới ở [Am] một nơi xa
[F] Để bước tiếp, bỏ [Dm] lại quá khứ
Lựa [E7] chọn nào có dễ [Am] dàng.
ĐK:
Đừng thương tiếc [Dm] nhé và người đừng [G] buồn
Tình yêu đã [C] chết nên anh đành [F] buông
Chuyện hợp tan [Dm] vốn là điều bình [E7] thường
Người vẫn xuôi [Am] ngược.
Gạt đi hết [Dm] những yêu thương ngày [G] qua
Gửi em hết [C] mối tình này thật [F] thà
Mà nay em [Dm] bước theo phương trời [E7] xa
Hạnh phúc xóa [Am] nhòa.
* Lấp lánh những [G] ánh sao đêm, lạnh lùng lướt qua bầu [C] trời
Có thấu hết [B7] nỗi cô đơn còn [E7] chìm đắm trong mây [Am] mù giăng lối
Hãy cứ nhớ [G] đến anh như một người bước qua cuộc [C] đời
Bóng tối sẽ [Dm] qua, rồi ngày mai sau sẽ [E7] thật hạnh phúc.
ĐK:
Đừng thương tiếc [Dm] nhé và người đừng [G] buồn
Tình yêu đã [C] chết nên anh đành [F] buông
Chuyện hợp tan [Dm] vốn là điều bình [E7] thường
Người vẫn xuôi [Am] ngược. [A7]
Vì anh cố [Dm] chấp yêu riêng mình [G] em
Mà đâu hay [C] biết yêu thương tàn [F] nhanh
Giờ đây ôm [Dm] trái tim sao mỏng [E7] manh
Tình vỡ tan [Am] tành.
Giờ đây ôm [Dm] trái tim sao mỏng [E7] manh
Tình vỡ tan [Am] tành.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!