1. [Em] Chẳng ai ở bên anh, [Bm] chẳng ai thức thâu đêm
Chỉ [Am7] có mình anh, cạn [D7] ly đến mức say [G] mèm
[C] Chẳng ai đón ai đưa, đành [Bm] nép sau những cơn [Em] mưa
Sau [Am7] bao lời hứa [Bm7] đọng lại chỉ toàn vết [Em] cứa.
2. [Em] Lắm lúc ghét mưa giông, sợ [Bm] những nỗi nhớ bên trong
Sợ [Am7] nơi người đông vì [D7] chẳng mấy ai thật [G] lòng
[C] Uống cho hết đêm nay, cạn [Bm] chén chạm đến cơn [Em] say
Say [Am7] ơi là say để [Bm7] quên đi chuyện hôm [Em] ấy.
ĐK:
Ngày nhặt nỗi [C] nhớ, đêm về lại đau
Một người vội [Bm7] xé, người thì vội khâu
Hết duyên hết [Am7] nợ trả vay dứt [D7] dây làm sao nối [G] được.
Trời làm giông [C] tố cho mưa ngả nghiêng
Làm rụng rơi [Bm7] những cánh hoa trước thềm
Hoa kia đã [Am7] tàn nhụy kia cũng [Bm7] tan, ai rồi cũng [Em] khác.
Hỏi rằng sao [C] cứ yêu ai thật tâm
Để rồi ôm [Bm7] hết vết xước vào lòng
Trách ai bây [Am7] giờ ai đây, trách [D7] sao ta quá dại [G] khờ.
Đường về hun [C] hút, lấp sau màn mưa
Đèn nhà ai [Bm7] thắp hắt lên ô [Em] cửa
Giống như chuyện [Am7] tình của hai chúng [Bm7] ta, chưa lành đã [Em] vỡ.
2. [Em] Lắm lúc ghét mưa giông, sợ [Bm] những nỗi nhớ bên trong
Sợ [Am7] nơi người đông vì [D7] chẳng mấy ai thật [G] lòng
[C] Uống cho hết đêm nay, cạn [Bm] chén chạm đến cơn [Em] say
Say [Am7] ơi là say để [Bm7] quên đi chuyện hôm [Em] ấy.
ĐK:
Ngày nhặt nỗi [C] nhớ, đêm về lại đau
Một người vội [Bm7] xé, người thì vội khâu
Hết duyên hết [Am7] nợ trả vay dứt [D7] dây làm sao nối [G] được.
Trời làm giông [C] tố cho mưa ngả nghiêng
Làm rụng rơi [Bm7] những cánh hoa trước thềm
Hoa kia đã [Am7] tàn nhụy kia cũng [Bm7] tan, ai rồi cũng [Em] khác.
Hỏi rằng sao [C] cứ yêu ai thật tâm
Để rồi ôm [Bm7] hết vết xước vào lòng
Trách ai bây [Am7] giờ ai đây, trách [D7] sao ta quá dại [G] khờ.
Đường về hun [C] hút, lấp sau màn mưa
Đèn nhà ai [Bm7] thắp hắt lên ô [Em] cửa
Giống như chuyện [Am7] tình của hai chúng [Bm7] ta, chưa lành đã [Em] vỡ.
ĐK:
Ngày nhặt nỗi [C] nhớ, đêm về lại đau
Một người vội [Bm7] xé, người thì vội khâu
Hết duyên hết [Am7] nợ trả vay dứt [D7] dây làm sao nối [G] được.
Trời làm giông [C] tố cho mưa ngả nghiêng
Làm rụng rơi [Bm7] những cánh hoa trước thềm
Hoa kia đã [Am7] tàn nhụy kia cũng [Bm7] tan, ai rồi cũng [Em] khác.
Hỏi rằng sao [C] cứ yêu ai thật tâm
Để rồi ôm [Bm7] hết vết xước vào lòng
Trách ai bây [Am7] giờ ai đây, trách [D7] sao ta quá dại [G] khờ.
Đường về hun [C] hút, lấp sau màn mưa
Đèn nhà ai [Bm7] thắp hắt lên ô [Em] cửa
Giống như chuyện [Am7] tình của hai chúng [Bm7] ta, chưa lành đã [Em] vỡ.
Giống như chuyện [Am7] tình của hai chúng [Bm7] ta, chưa lành đã [Em] vỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!