Bỗng chốc ta thành người dưng

Nhạc: TAT
Năm: 2026 · Nhạc Trẻ · 3 lượt xem ·hopamvietchuan
| | |
1. [C] Anh [Bm] đã phải [E] tập [Am] quên đi, bóng [Gm] hình em [C] trong quá [F] khứ, Bởi [Em] vì lý [Am] do, [Dm] em không là [G] tương lai.. Một [C] mai [Bm] trên đường [E] đời chạm [Am] nhau, [Gm] Em có [C] dám nhìn [F] thẳng, vào [Em] mắt anh [Am] này, và [Dm] nói ta đã [G] từng yêu... Dạo: [Em] [Am] [Dm] [Dm] [Fm] [Fm] [C] Trời chuyển lạnh sang [G] đông, bàn tay [Am] anh buốt giá hiu [G] quạnh, [F] Hứng từng đợt gió [C] về, [Am] [Dm] anh càng thấy [G] cô đơn. [C] Hứa với lòng mình [G] thôi, đừng [Am] cứ vướng vấn một [G] người, [F] Mà sao nước mắt rơi [Em] hoài, [Am] chẳng [Dm] là ta vẫn còn [E] thương? [Am] Có phải đêm qua em [G] ghé nơi đây, nhưng [F] chỉ vội vàng rời [C] đi, [Eb] Sao anh không thể níu tay em, vụt [F] mất trong đêm tối lạnh [G] giá... ĐK: [C] Giờ anh phải sống [G] như [E] chiếc bóng [Am] vô hình, lầm [Gm] lũi đi [C] về một [F] mình, Còn [Em] đường vẫn [Am] đây, nhưng từng [Dm] bước chân đã đổi [G] thay. Dừng [C] chân ở [G] nơi góc [E] phố ta từng [Am] có, những [Gm] lần đón [C] đưa, hẹn [F] thề với nhau, Anh [Em] chỉ sợ [Am] nhất một [Dm] điều, bỗng [D] chốc ta [Fm] thành người [C] dưng. 2. [C] Gió vẫn [G] miên man, xuyên [Am] qua từng làn nỗi [G] nhớ, [F] Giây phút [C] này, [Am] lồng [Dm] ngực lại thấy [E] nhói đau. [Am] Có phải đêm qua em [G] ghé nơi đây, nhưng [F] chỉ vội vàng rời [C] đi, [Eb] Sao anh không thể níu tay em, vụt [F] mất trong đêm tối lạnh [G] giá. ĐK: [C] Giờ anh phải sống [G] như [E] chiếc bóng [Am] vô hình, lầm [Gm] lũi đi [C] về một [F] mình, Còn [Em] đường vẫn [Am] đây, nhưng từng [Dm] bước chân đã đổi [G] thay. Dừng [C] chân ở [G] nơi góc [E] phố ta từng [Am] có, những [Gm] lần đón [C] đưa, hẹn [F] thề với nhau, Anh [Em] chỉ sợ [Am] nhất một [Dm] điều, bỗng [D] chốc ta [Fm] thành người [C] dưng. Bridge: [Am] Giật mình trong sương [C] đêm, anh cùng với hơi men mỏi [F] mòn, Tất [Em] cả trở nên vô [Dm] hình. Nhìn từng bậc thang mình đi [Em] qua, bao nhiêu kỷ niệm ở bên [F] nhau, Những phải chấp nhận rằng em [G] đã đi xa [C] mãi. ĐK: [C] Giờ anh phải sống [G] như [E] chiếc bóng [Am] vô hình, lầm [Gm] lũi đi [C] về một [F] mình, Còn [Em] đường vẫn [Am] đây, nhưng từng [Dm] bước chân đã đổi [G] thay. Dừng [C] chân ở [G] nơi góc [E] phố ta từng [Am] có, những [Gm] lần đón [C] đưa, hẹn [F] thề với nhau, Anh [Em] chỉ sợ [Am] nhất một [Dm] điều, bỗng [D] chốc ta [Fm] thành người [C] dưng.
Xuất PDF / In tờ nhạc

Hợp âm guitar sử dụng

Không tìm thấy bài hát bạn cần?

Gửi yêu cầu, đội ngũ cập nhật liên tục mỗi ngày!

Gửi yêu cầu

Bình luận

Gửi bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!