ĐK: Một giấc mơ [F] chiều tà mặt biển tỏa sáng
[G] Áng mây đang trôi lang thang [Am] ta bên nhau ở chốn cô tịch
Tỉnh mộng [F] người rời để lại nỗi nhớ
[G] Mỗi ta cô đơn đêm ngày [Am] yêu không bao lâu nay hóa ra
Những tổn thương [F] biển cả cố nuốt lấy mộng [G] phong hoa
Đã biến tan mong ước [Am] kia khiến ta hao gầy
Sống trong [Dm] mộng chí ít cũng chẳng đớn [Em] đau
Mấy giấc say [Am] nồng tháng năm đẹp tươi
[Am]-[F]-[Dm]-[Em][Am][Am] Giả như không may thay tòa thành vỡ tan
[F] Ta không trông mong chi vượt qua vách núi
[Dm] Lời chia ly kia như là một nỗi đau day [Em] dứt
[Am] Vạn ngôi sao trên Ngân Hà rực rỡ kia
[F] Tuôn rơi trên không trung cần chi xác pháo
[Dm] Tình yêu hai ta rơi rụng đầy [Em] đất, phút chốc nhanh phai [Am] tàn
[F] Người luôn như xa như gần từng ngày [G] diễn vở diễn yêu riêng ta
[Am] Mà trong bóng tối giấu kín những tiếng lòng
[F] Còn ta lâu nay luôn hiểu lòng người [G] đã giữ chẳng xong thôi ta
[Dm] Buông bỏ cho khỏi [Em] đau nhói [Am] lòng
ĐK: Một giấc mơ [F] chiều tà mặt biển tỏa sáng
[G] Áng mây đang trôi lang thang [Am] ta bên nhau ở chốn cô tịch
Tỉnh mộng [F] người rời để lại nỗi nhớ
[G] Mỗi ta cô đơn đêm ngày [Am] yêu không bao lâu nay hóa ra
Những tổn thương [F] biển cả cố nuốt lấy mộng [G] phong hoa
Đã biến tan mong ước [Am] kia khiến ta hao gầy
Sống trong [Dm] mộng chí ít cũng chẳng đớn [Em] đau
Mấy giấc say [Am] nồng tháng năm đẹp tươi
[Am]-[F]-[Dm]-[Em][Am]
* [F] Chiều tà mặt biển tỏa sáng [Am] áng mây đang trôi tình tang
[F] Ta bên nhau ở nơi nào tịch [Am] mịch
Cứ yêu rồi [F] hận, cách [G] xa mình [Am] ta hiu quạnh
Trong ảo [Dm] ảnh [Em] đắm say triền [Am] miên
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!